XtGem Forum catalog

WAPSITE GIẢI TRÍ DI ĐỘNG
HAI01.WAP.SH

HOMEChátMP3





Game online hót
Teen Teen 2.0 - Gunny 3D Phong Cách Teen
Nhập vai, bắn súng, kinh điển, đồ họa 3D, âm thanh sống động, tương tác thời gian thực....
Avatar 225 HD - Phiên Bản Giải Cứu Minion
MXH nhộn nhịp, vui vẻ, kết bạn, nông trại, câu cá, chơi mini game, thể hiện cá tính của bạn....
Mobi Army HD 230 - Anh Tài Tựa Gunbound
Game bắn súng đối kháng theo lượt, dễ chơi, quen thuộc, game được xạ thủ đặc biệt yêu thích....
Khu vườn địa đàng-134 - P.Bản Những Người Hàng Xóm Tốt Bụng
Thể hiện cá tính, trồng cây, nuôi thú, chăm farm trên mây, kết bạn cùng hàng xóm tinh quái....
•Tôi,tách cafe ít sữa và Em

Nhấm nháp từng ngụm cafe thơm nồng và thưởng thức “đặc sản” của Huế đó là những cơn mưa cuối đông trĩu hạt, tôi như say trong tiếng nhạc du dương với những tình khúc Ngô Thụy Miên nhẹnhàng và sâu lắng. – Anh Thiện phải không? Sau lưng tôi có tiếng gọi nhỏ, tôi quay lại nhìn một lúc lâu mới nhận ra đó là Nhung, cô gái đã yêu tôi trong suốt mấy năm học Đại học, một người đã vì tôi mà tổn thương rất nhiều. Tôivội đứng dậy kéo ghế mời Nhung ngồi và đáp lại câu hỏi của Nhung bằng một nụ cười thật tươi: – Thật lâu lắm rồi mới gặp em, dạo này em thay đổi nhiều quá suýt nữa anh nhận không ra. – Đó cũng là điều tất nhiên mà, thoát khỏi đời sống sinh viên phải ra ngoài bươn chải với cuộc sống thì phải thay đổi chứ anh! Qua câu nói của Nhung tôi như sực tỉnh lại và nhận ra mình cũng đã gần cái tuổi 30. Tôi không còn vô tư thích gì làm nấy như trước kia và càng không có nhiều lựa chọn khi tìm kiếm mục tiêu của cuộc đời. Nhưng điều tôi có là một công việc ổn định, được bạn bè đồng nghiệp kính nể, ông chủ tin tưởng và một trái tim đang rong ruổi theo đuổi một bóng hình còn đang rất mờ ảo và không biết có ngày mai… Tôi phải làm gì đây, phải chăng là quyết tâm thực hiện giấc mơ ” một gia đình nho nhỏ”. Tôi mỉm cười ngớ ngẩn khi nghĩ đến em và trong vô thức tôi tìm kiếm em với đôi mắt vô hồn, tôi thấy em đang tiến lại gần mình hơn, con tim tôi thổn thức như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực. Em nhìn tôi trong thoáng chốc rồi chuyển ánh mắt sang cô bạn đối diện ngồi cùng tôi, em kính cẩn hỏi: – Chị dùng gì ạ? Nghe cô phục vụ hỏi vậy, Nhung nhìn tôi và nhìn tách cafe đặt trên bàn. – Anh vẫn còn giữ thói quen ấy à! Vì thích anh nên em cũng hình thành thói quen giống anh từ khi nào không hay. Nói vậy rồi Nhung nhìn về hướng cô phục vụ đang chờ đợi sự phản hồi từ mình. – Cho tôi một tách cafe giống anh ấy nhé! – Dạ Em cuối chào rồi quay đi với tiếng đáp khẽ khàng, trong thoáng chốc tôi nhìn ra được một chút buồn trong đôi mắt sâu thẳm và to tròn của em. – Anh Thiện biết không, anh thay đổi nhiều lắm đó! Mãi đuổi theo ý nghĩ về em tôi quên mất có sự hiện diện của Nhung. Tôi lắc đầu và cười đáp: – Đâu có, anh vẫn vậy mà! – Dù trước kia hay bây giờ thì em vẫn luôn tự tin mình hiểu anh mà. Đây là lần đầu tiên em thấy anh có ánh mắt khác lạ với mộtcô gái. Anh không biết sao? Tôi biết chứ, tôi biết rất rõ nhưng tôi cũng muốn thử cô bạn gái năm xưa về khả năng đoán tâm lý của một bác sĩ ra sao. Tôi đưa tay xua đi ý nghĩ trong đầu Nhung: – Anh nhìn ai khác lạ cơ? – Anh đừng giả vờ không biết. Ánh mắt mà suốt mấy năm trời em chờ đợi ở anh nhưng đã không thành sự thật nay đã xuất hiện rồi! – Nhung cười nói. Tôi không muốn bị nghi ngờ thêm nữa nên hỏi Nhung về chuyện gia đình và công việc. Nhung hăng hái kể về gia đình nhỏ của mình, về niềm vui khi cô con gái bé bỏng vừa tròn một tuổi và về công việc của một bác sĩ tâm lí. Trong cuộc nói chuyện ấy tôi biết Nhung đã là một phụ nữchững chạc hơn năm xưa rất nhiều và cô ấy cũng đã quên tôi từ rất lâu rồi, “vậy là nên buồn hay nên vui?”. Cuộc nói chuyện kéo dài với những tiếng cười nói vui vẻ và cả những ánh mắt thi thoảng lại nhìn em, nhưng vẻ mặt không mấy tươi vui của em khiến tôi e ngại và thấy bốirối. Phải chăng tôi đã rất… rất sợmất em!!! *** …, Cách đây một tháng Từ sau hôm tôi gặp Nhung ở quán cafe, và được em phục vụ, tôi nhận ra em thay đổi khá nhiều. Em trở nên ngại ngùng với tôi. Tôi không thể đoán được em đang nghĩ gì nhưng lòng tôi thấy buồn vì ánh mắt trong trẻo ấy đã không được vui như trước nữa. Tôi đã từng hỏi thăm về em rất nhiều qua những cô bé phục vụ thay thế em những ngày em không đến làm việc. Chuyện tình của em cũng thật đáng buồn, em đã yêu một chàng trai nhưng không dám đối mặt với tình cảm của mình, bởi anh ta là người khiến quá khứ đau buồn của em trỗi dậy. Khi nghe vậy, tôi chỉ ước mình là chàng hoàng tử trong trái tim em, là chàng trai em đang yêu thầm ấy. Nhưng biết làm gì đây, tôi chỉ dám ngồi rất xa để quan sát ánh mắt trong trẻo ấy khi buồn khi vui mà không thể động viên, an ủi. Tôi xót xa nhận ra… Mình là một người thừa trong trái tim em. Cái rét buốt mùa đông vẫn chưa dứt, tôi co người lại thưởng thức từng ngụm cafe nóng, đậm đà và lắng nghe từng giai điệu du dương từ tiếng đàn Violong. Tôi mê mẫn như lạc vào cõi thiên đường xa xăm. Càng si mê hơn khi nghe tiếng em khẽ gọi: – Em ngồi cùng anh một lúc được chứ? Tôi đứng dậy và chẳng biết nói gì, cuối người lịch thiệp tôikéo ghế mời em: – Được chứ! Mời em ngồi. Em nhìn tôi bằng ánh mắt quyến rũ, sưởi ấm từng cơn lạnh đang co thắt ngoài kia và cũng sưởi ấm trái tim tôi đang run rẫy vì một điều gì đó em sẽ nói và tôi đang

chờ đợi được lắng nghe. Tôi nhìn em và tôi nghĩ ánh mắt đê mê của tôi đã đánh mất lí trí vì em mất rồi. Em mỉm cười và bất giác tôi cảm nhận trái tim mình khẽ run lên vì vui sướng, em chớp đôi hàng mi cong cao vút thấp thoáng một chút gì đó ngập ngừng: – Tạm biệt anh! Em nói điều gì vậy mà sao tôi thấy lòng bất an, tuy rất muốn hỏi em thật nhiều nhưng tôi cũng kiềm chế bản thân mình lại để không cho những câu hỏi ngớ ngẩn ấy tuôn ra. Em tiếp lời: – Rất vui vì được gặp anh trong thời gian qua, em sắp chuyển chỗ làm, cũng không hiểu sao lại muốn gặp anh để báo cho anh biết điều đó. Em kéo ghế đứng dậy và kính cẩn cuối chào dự định quay đi, tôi khựng người lại và chờ đón từng cơn gió lạnh ngoài kia ùa vào. Tôi có linh tính một điều gì đó thật xa xôi và bỗng thấy lòngtê buốt. – Anh,… anh có thể… biết chỗlàm mới của em được chứ? Em mỉm cười và đáp lại câu hỏi ấy chỉ bằng hai chữ: “Tại gia” ” Sao vậy, ý em là sao, em sắp lấy chồng ư?”, nghĩ vậy lòng tôi thấy trĩu nặng và nhói đau. Nhưng tôi có thể làm gì bây giờ, em là người đầu tiên trong đời khiến trái tim tôi run động và cũng chính em lúc này giúp tôi nhận ra mình thật yếu mềm và hèn nhát. ” Lẽ ra, tôi nên thổ lộ với em về tất cả, nhưng giờ điều tôi có thể làm cho em là chỉ biết cầu chúc em hạnh phúc’”. Những ý nghĩ ấy cứ luẩn quẩn trong tâm trí tôi, nó dày vò và làm trái tim tôi phải rên rỉ. Em quay lưng đi với những niềm vui mới, để lại sau lưng mình có một kẻ khờ đang cố gắng gượng tỏ ra không mấy bận tâm về em nhưng thật ra ” Anh ta rất đau, rất rất đau…em à!”. …. Ngày tháng dần trôi, một ngày, hai ngày và gần một tháng từ ngày em chào tạm biệt tôi, tôi vẫn giữ thói quen uống cafe của mình nhưng thói quen ” nghiện” nhìn em đã không thể thực hiện được nữa. Tôi vẫn ngồi góc quán quen ấy, vẫn thưởng thức những tình khúc bất tử của tháng năm nhưng sao hương vị cafe lại thay đổi. Hóa ra sự đậm đà và những ngọt ngào của mùi hương quyến rũ trên từng giọt cafe ấy cũng đã bị em mang theo đi mất. Tôi bâng khuâng, lặng im và trầm ngâm hơn, tôi không còn hào hứng mỗi khi bước đến quán nữa, bởi từng ngày, từng giờ góc quán quen ấy khiến tôi nhớ đến em nhiều hơn. Nhưng biết đi đâu tìm em về, đi đâu đây khi tôi không biết những gì về em, hỏi nhân viên ở quán cũng không ai hay biết rõ về em và người ta chỉ báo rằng ” Em hứa sẽ quay lại để giải quyết một việc quan trọng”. Lấy đó làm niềm tin và một chút hy vọng lóe sáng giữa bầutrời mờ mịt mây đen đang che khuất, nên nơi đây vẫn còn thuộc quyền sở hữu của vị khách quen này là tôi. *** ….Hôm nay!!!! Em ngồi sau lưng tôi, vòng tay em có lúc nới lõng rồi bỗngchốc lại riết lấy thân hình vạm vỡ của tôi. Tôi vẫn đang hồi tưởng lại mười phút trước, khi tôi còn ngồi trong góc quán quen. Tâm trạng không vui, một gương mặt ủ dột tôi không còn muốn đưa mắt tìm kiếmai cả từ ngày em ra đi. Chính vìvậy mà khi em đứng bên cạnh nhìn tôi một lúc lâu tôi mới phát hiện ra sự có mặt củaem. Mọi nghi vấn và chờ đợi trong tôi đã lên đến đỉnh điểm khi thấy em. Nhưng chưa kịp nói lời nào thì đã bị em đưa tay bịt miệng và hỏi tôi: ” Anh, đồng ý làm người yêu của em nhé?” Nếu lúc này, ai đó có hỏi tôi ” Tâm trạng thế nào?”, thì tôi không mảy may, bâng khuâng và hoài nghi mà chỉ biết trả lời là ” Tôi đangrất hạnh phúc vì có em”. Em dẫn tôi đến một nơi mà em gọi là ” thiên đường của trái tim”, một đồng cỏ rộng mênh mông và tươi tốt. Em và tôi dừng chân tại một tảng đá lớn nằm dưới gốc cây khá nhiều năm tuổi. Em không có ý định giải thích mọi chuyện với tôi mà chỉ nhìn tôi một hồi lâu rồi mỉm cười. Em hỏi tôi: – Anh yêu em từ bao giờ? Thay bằng đáp án cho câu hỏi của em, tôi cười ngạo nghễvà hỏi lại em: – Em tự tin là anh có yêu em? – Anh không yêu em thì em về trước nhé! – Nói rồi em đứng dậy tỏ vẻ giận hờn. Tôi vội nắm lấy bàn tay em tha thiết: – Anh… anh đã rất… rất yêu em! Em ngồi xuống, nhìn sâu vàomắt tôi và nỡ một nụ cười thậttinh nghịch. – Em đùa đấy, còn muốn nhìn anh lâu lắm không bỏ về được đâu.

Trang 1 |Trang 2| Trang 3|




TRANG CHỦ
Chúc bạn một ngày vui vẻ!